Phía sau những đứa trẻ sẽ không là khoảng không - Nhóm tình nguyện Đồng Hành Ước Mơ

 Hẳn là, trong cuộc sống của mỗi chúng ta, không ai có thể đi qua hết những khó khăn mà không cần một ai hỗ trợ. Cái người “một ai” đó, người đã đứng ở phía sau bạn qua những chướng ngại trong cuộc đời, có lúc tưởng chừng như vô hình, nhưng thật ra lại là chỗ dựa quan trọng nhất cho chúng ta, mỗi khi khó khăn ập đến.

Phía sau những giấc mơ tôi

Những ngày đầu tiên khi mới ra trường - cũng như những ngày đầu tiên tôi lên thành phố trọ học - tôi thường nhớ về một người thầy của tôi thời trung học. Tôi không học với thầy ở trên lớp, mà chỉ đi học thêm. Lúc đó, tôi vẫn thường hay càu nhàu về những buổi học thêm: Thầy có thói quen rất hay kể những câu chuyện không liên quan xen vào giờ giảng. Những câu chuyện không đầu không đuôi, lan man về việc học, về cuộc sống, có khi ngốn cả phân nửa thời gian của buổi học thêm.

Có hôm thầy nói về việc học đại học nó thế nào. Có hôm thầy kể chuyện đời xưa của thầy. Có hôm thầy kể chuyện ngoài chợ người ta làm ăn gian dối thế nào (Thầy tôi dạy hóa học, và thầy rất hay nói về phụ gia thực phẩm). Có hôm thầy nói về cái sự học hành lười nhác của chúng tôi. Cứ thế, có hôm năm phút, mười phút. Có hôm hẳn nửa tiếng hay 45 phút. Bọn tôi thời đó vẫn hay nhận xét là thầy dạy (môn Hóa học) hay, nhưng “hao” quá.

Tôi của lúc ấy chỉ tập trung vào việc học lấy kiến thức để thi đại học, thế nên trong suốt những năm học trung học, tôi chưa từng xem trọng, hay thậm chí là thấy khá bực mình, về những điều thầy nói.

Chỉ đến khi vào đại học, ra trường, đi làm, khi gặp phải những vấn đề trong cuộc sống, tôi mới chợt nhận ra trong đầu tôi đã luôn thấp thoáng những gì thầy nói năm xưa, như một thứ tiềm thức có sẵn ở đấy, chỉ đợi câu hỏi đến là tôi biết trả lời. Từ cảm giác ngạc nhiên vì những gì thầy nói lại đúng như thế, tôi dần cảm thấy biết ơn những câu chuyện vô thưởng vô phạt ngày xưa thầy nói. Tôi đã rất may mắn khi phía sau lưng mình, bên cạnh gia đình, đã có thầy và những lời dạy ở đó. Nhờ vậy mà tôi làm được nhiều điều tôi muốn, đi được xa hơn trên con đường đến ước mơ của mình, và mỗi khi vấp ngã, tôi luôn có thể vực dậy bản thân.

blog 71 phia sau nhung dua tre phia sau nhung dua tre phia sau ban lieu co ai khong

Phía sau bạn, liệu có ai đó luôn sẵn sàng để giúp bạn? Ảnh: tư liệu Đồng Hành Ước Mơ

Và phía sau những đứa trẻ

Sau này, khi tham gia vào Đồng Hành Ước Mơ, tổ chức các buổi sinh hoạt cho các em học sinh khó khăn, tôi chợt nhận ra mình đang làm cái việc mà thầy ngày xưa đã làm, chỉ có điều là theo một cách và ở một hoàn cảnh khác.

Những đứa mà tôi và dự án đã cùng chơi, cùng học trong suốt 2-3 năm qua không may mắn như tôi ngày xưa. Có những em gia đình quá khó khăn, bố mẹ sáng sớm đã đi làm, tối mịt mới về đến nhà, chỉ quanh quẩn chơi với nhau. Có những em mà, bên cạnh em chỉ có toàn tệ nạn, có ông bác hút thuốc ngồi ngay cửa nhà, có một “băng” hằng ngày rủ em ra quán net và quán cà phê tối mịt mù dù giữa ban ngày. Tất cả những thứ ấy bày ra trước mặt em đầy cám dỗ, nhưng ở phía sau lưng em, lại không có được một nền tảng vững chắc, không có một ai để hỏi xem nên phải sống thế nào, thứ thuốc người ta hay hút là cái gì, hay chỉ “đơn giản” là “vì sao em không được đi đua xe?!"

Phía sau những đứa trẻ ấy, không như tôi, là một khoảng không trống rỗng. Chẳng có gì. Không có ai đỡ các em nếu chúng “vô tình” nghe theo chúng bạn vi phạm luật pháp. Không có ai hướng dẫn các em vì sao thuốc lá lại nguy hiểm. Cũng không có ai tư vấn cho các em phải bảo vệ mình trước những kẻ tấn công hay hiếp đáp người khác.

Dự án dạy học lưu động cố gắng làm những điều mà thầy tôi đã làm. Mặc dù tôi cũng chẳng rõ chúng tôi có thành công không. Cũng như chúng tôi ngày đó, những đứa trẻ cũng không phải lúc nào cũng ngoan ngoãn và nghe lời. Cũng không phải lúc nào các em cũng đồng ý với những điều chúng tôi nói. Và có khi, chúng hiểu rõ những tác hại, nhưng vẫn không thắng nổi những cám dỗ nhan nhản xung quanh mình, và sa ngã.

Nhưng tôi vẫn hy vọng, và tôi vẫn nhớ đến cái cảm giác của mình mỗi khi nhớ về thầy tôi. Những bài học chúng tôi hướng dẫn và sinh hoạt với các em, có thể không ứng dụng được ngay, có thể các em vẫn không xem trọng. Nhưng cũng có thể một ngày nào đó trong cuộc sống, khi đối mặt với những khó khăn hay những lời mời đen tối, các em sẽ như tôi, chợt nhớ về những gì đã được học, và nhận ra rằng phía sau các em không hẳn là một khoảng trống lạnh lẽo, mà có ai đó hoặc một bài học đang chờ. Tưởng chừng như vô hình, nhưng luôn ở đó.

blog 71 phia sau nhung dua tre toi hy vong phia sau nhung dua tre khong phai la khoang trong

Tôi hy vọng phía sau những đứa trẻ sẽ không phải là khoảng không. Ảnh: tư liệu Đồng Hành Ước Mơ

2017 - Thêm một chút để xây những "chỗ dựa"

Đã là 3-4 năm kể từ khi chúng tôi bắt đầu những buổi sinh hoạt đầu tiên với các em. Chúng tôi đã đi qua một vài chủ đề. Có những buổi hào hứng. Có những buổi trầm lắng. Nhưng tựu trung lại, tất cả vẫn đang cố gắng là một nền tảng “đỡ” lấy các em, nếu như một ngày các em cần dùng đến nó. Dự án này chắc chẳng mong có thể dạy được ai điều gì, chỉ mong sẽ đến sau lưng các em, nói vài câu chuyện vô thưởng vô phạt, “hao” thời gian của các em, nhưng cần thiết và sẵn sàng khi các em cần.

Năm 2017 tôi lại cùng các bạn tình nguyện viên khác làm những buổi như thế. Mỗi buổi một chút, một chút, một chút. Góp công mỗi buổi cuối tuần, để phía sau mọi đứa trẻ luôn có một chỗ dựa vững chắc hơn, để theo đuổi Ước Mơ

blog 71 phia sau nhung dua tre se khong la khoang khong ap phich tuyen dung

Ghi lại từ một tình nguyện viên của dự án

Thùy Dương - Đồng Hành Ước Mơ

 

Tham gia dự án Dạy Học Lưu Động | Xem thêm về dự án | Xem mô tả công việc và lịch trình hoạt động | Đăng ký